Thursday, July 5, 2007

NỬA ĐÊM NGHE CÂU VỌNG CỔ

Nửa đêm người ca chi vọng cổ.

Tâm sự tôi hay tâm sự người

Tôi xuống “xề” gởi về ai đó.

Người đang buông “liu” đến cùng tôi.


Nửa đêm ta ca câu vọng cổ.

Chốn quê nhà dìu dịu vấn vương.

Ai đi lỡ nhịp chèo dang dở

Câu ca buồn thương thôi là thương.


Nửa đêm thôi đừng ca vọng cổ.

Ca chi để nỗi nhớ dâng dâng

Từng cung bậc cồn cào con nước đổ

Xé cánh bèo vùi dập giữa dòng sông


Nửa đêm chia buồn câu vọng cổ

Lắng thật sâu tiếng nấc bỗng trầm

Buông câu cuối nỗi lòng ai đó

Ta ngậm ngùi thả tâm sự vào đêm.
Trương Văn 7

No comments: