Tôi dằn ly rượu khỏi tay anh: “Thôi đừng làm điều vô nghĩa này nữa!”. “Mặc tôi, em mặc kệ tôi, có yêu tôi đâu mà em bày trò quan tâm như thế. Em đi đi… đi nhanh đi, nếu không tôi… tôi…”. Nước mắt từ khoé mi người đàn ông tôi yêu nhất trên đời bất ngờ tuôn đổ, nước mắt của một con người đáng ra đã gan lì, phải chín chắn trong cuộc sống bất ngờ tuôn rơi khiến tim tôi đau nhói; nỗi đau như ngàn nỗi đau cộng lại dù mười năm yêu anh chưa phải tôi đã chưa từng đau.Nhưng không thể yếu đuối thêm lần nữa, phải dứt khoát thôi, người ta vẫn nói thà đau một lần rồi không còn đau nữa, không biết có đúng không, chỉ thấy bây giờ lòng tôi rối bời, thổn thức. “Tuỳ anh thôi, tại sao em phải cản anh, nhưng khuya rồi”. Tôi cố tình tàn nhẫn và quay gót. Bất chợt một vòng tay siết chặt ngang lưng làm bước chân tôi khựng lại suýt ngã. “Em đừng đi có được không? Anh yêu em nhiều lắm!” và dòng suối nóng mặn chát chan hoà khắp trên mắt, trên môi tôi. Bối rối… nhùng nhằng… nhưng bây giờ không thể hành xử theo con tim được nữa, cúi xuống thật thấp để thoát khỏi vòng tay ấy, tôi nói khẽ “Thôi anh, muộn hết rồi, mai em đi… vĩnh biệt…”.
Quen nhau lúc 19 tuổi, còn anh hơn tôi đúng… một lố rưỡi mùa xuân. Khoảng cách 18 năm với mọi người là cha là chú, là phải tôn trọng, là… nhưng với tôi chẳng là gì cả vì một điều đơn giản: tôi yêu anh. 19 tuổi tôi quá bé bỏng và ngây thơ để biết rằng khi yêu, để có được nhau không phải chỉ có tình yêu là đủ. Để rồi phải giận hờn, phải ray rứt, phải ghen tức với chính mình khi nghe người phụ nữ gọi người tôi yêu bằng mỹ từ “ông xã” và họ nhìn nhau bằng ánh mắt yêu thương.
Anh là “sếp” của tôi, khoảng cách trong công việc, ngoài xã hội, trên tuổi tác, với gia đình đều không thể gần nhau.
Tôi biết mình không phải, biết mình chỉ khổ trong mối quan hệ này, nhưng không thể nào dứt ra được.
Nhiều buổi chiều cuối tuần tôi gặp anh cùng vợ tay trong tay đi trên phố. Ánh mắt người phụ nữ ấy nhìn tôi như kiêu hãnh, như thương hại. Đuôi mắt đã bắt đầu có những nếp nhăn, nhưng chị vẫn vô tư cầm trên tay cây kem bảy màu, trong bộ trang phục thể dục trông chị xinh lắm.
Tôi gật đầu chào hai người rồi tăng ga trong dòng xe ồn ào đang cuộn chảy, trời ơi… tại sao ông lại khéo trêu ngươi, trói buột tôi vào mối quan hệ không lối thoát này?
“Em hãy rời xa anh đi, để còn làm việc, để có chồng con cho ba mẹ yên tâm”. “Nhưng em không thể yêu ai ngoài anh, mà anh có xa em được không?”. “Không… Bé ạ, thế gian không chỉ có mình anh”. “Nhưng chẳng ai tốt như anh, đừng xa em, em không sống được…”. “Cô bé thiển cận quá”. “Vì em yêu anh, ngốc ạ!” Trời đất, tôi dám bảo anh ngốc ư? Anh hay tôi ngốc cũng không biết nữa khi mà bạn bè tôi bảo chẳng biết hai người nắm níu nhau để làm gì. Tình yêu ư? Rồi sẽ đi tới đâu, sẽ được gì? Khoảng cách tuổi tác quá chênh lệch, một bè vợ con, nhà cửa, danh dự… sẽ chẳng tên đàn ông nào dại dột vượt qua, có chăng, những mối tình như thế này chỉ tô điểm cho “cuộc đời vẫn đẹp sao” của họ mà thôi.
Ngày tôi xin được chính thức nhận vào làm việc ở công ty, người biết tin đầu tiên không phải là mẹ hay người thân, mà là anh. Tôi bắt anh chèo xuồng đưa tôi sang sông mua rau nhút, bông lục bình về nấu lẩu ăn mừng với lý do “Bạn em bảo bên sông rau mới hái, ngon ngọt lắm”. Trên chiếc xuồng nhỏ chòng chành, tôi thấy hạnh phúc nhất đời đã trong tầm tay là được nhìn anh, giữa dòng sông mênh mông, giữa trời mây bát ngát chỉ có tôi và anh chứ không có bất cứ một ai xen vào để làm bận bịu. Từ mũi xuồng đầu này, tôi rướn người qua ôm choàng cổ anh, hôn thật sâu. Đây là lần đầu tiên tôi dám “mạo phạm” như thế sau năm năm quen và yêu anh. Chiếc xuồng tội nghiệp chòng chành rồi lật úp vì anh quá bất ngờ đã buông rơi cây dầm xuống lòng sông.
Bờ sông bên này không có nhà cửa, chỉ có những ô ruộng rau nhút xanh rờn được phân cách để xác nhận chủ sở hữu bằng những nhánh chà giơ hàng trăm ngón tay úa màu năm tháng trong làn nước đục. Tôi đã vứt tất cả, những vướng víu ướt nhem, tuổi đôi mươi mộng mơ, vứt bỏ bao lời dạy bảo của mẹ, chông gai cuộc đời thế nào cũng mặc, gió dông ngày sau cũng chẳng ăn nhằm gì, tôi thành đàn bà trong vòng tay người đàn ông mình yêu quý.
Gió sông lồng lộng, bóng hoàng hôn đã bắt đầu rơi rớt. Tôi nghe lạnh, lạnh đến rợn người khi anh nhìn sâu vào mắt tôi và bảo “Lỗi tại anh. Nhưng trời ơi sao mắt em sâu thẳm và long lanh quá, đôi mắt này sẽ làm em khổ suốt đời, em ơi!”. “Không, em sẽ không khổ đâu, vì có anh bên cạnh” tôi nói mà nghe hạnh phúc ngập tràn.
“Sao em không bảo anh ly hôn để cưới em?”. “Nếu anh thật sự yêu em đã không chờ em nói như vậy”. “Anh yêu em nhất trên đời nhưng… không thể bỏ vợ con”. “Thì mình bỏ nhau”. “Không được”. “Tại sao?”. “Vì anh yêu em nhiều lắm”. “Lại nữa rồi, ngốc ạ, nhưng em không muốn con anh giống… như em”.
Làm sao anh biết được, tham vọng sở hữu anh to lớn trong tôi hơn bất cứ thứ gì trên cõi đời này. Nhưng tôi sợ cảm giác của những đứa trẻ chiều tan trường không được cha đến đón, sợ những khó khăn phải nếm trải trong cuộc sống sẽ chẳng có cha chỉ dạy, bảo ban. Sợ ánh mắt mẹ trong đêm đen sâu hun hút hơn cả bóng tối lạnh lùng rờn rợn, và sợ cả khi nghe tin cha mất như sét đánh ngang tay mà không thể khóc, cũng chẳng lấy làm buồn. Đó là tôi! Ba bỏ hai mẹ con khi tôi vừa tròn năm tuổi. Năm tuổi còn quá nhỏ để biết ba mình đã bị kẻ khác cướp mất. Bảy tuổi, mười tuổi… đi học bị bạn đánh, bạn làm lấm lem quần áo vẫn chẳng có ba để doạ bạn bè rằng “Tui về méc ba tui cho bạn coi” như bao đứa trang lứa khác.
Hơn mười lăm năm ba tôi đi đi về về là hơn năm ngàn ngày nước mắt mẹ tôi chưa một lần ngừng rơi. Nhưng mẹ vẫn yêu ba nhiều lắm! Ngày ba mất, mẹ bươn bả bán đổ tháo đàn gà, bầy heo và cả con heo nái sắp đẻ, gom góp hết tiền của trong nhà để mang đến phụ “người đàn bà ấy” lo ma chay cho ba vì mẹ biết cuộc sống của ba chẳng khá giả gì. Hai tấm thân héo hon ôm nhau khóc… tôi chẳng tả được cảm xúc mình lúc bấy giờ. “Người đàn bà ấy” thì bảo: “Phải chi em đừng yêu ảnh, phải chi em có thể chết đi được từ trước kia thì chị vào cháu không khổ như vầy”. “Không, phải chi chị đừng ghen, phải chi mình dễ dàng san sẻ một người đàn ông mà cả hai cùng yêu thì chắc cả hai không phải khổ” mẹ tôi nói như vậy. Và sau đó mẹ chia gia tài mà hơn hai chục năm trời cố công vun vén và gìn giữ cho cu Tuấn – con của ba tôi cùng “người đàn bà ấy”. Tôi không buồn vì tài sản phần mình bớt đi một ít, chỉ buồn mình được nhận tình cha không bao nhiêu.
Anh nhìn sững tôi lạ lẫm như người từ phương nào vừa đến. Đã mười năm rồi chứ ít gì đâu, tôi không còn là cô bé mười tám hồn nhiên nữa. Bao đám ngõ lời rồi phải ra đi vì câu cửa miệng của tôi “Cháu còn bận làm việc, chưa tính chuyện lập gia đình”. Tóc mẹ cũng bạc hơn sau những lần lắc đầu của đứa con duy nhất.
Chiều hôm kia, vừa về đến cổng, thì mẹ đã lôi tay tôi xồng xộc vào nhà, ném ánh nhìn sắc lạnh:
- Tại sao con lại cướp cha của những đứa trẻ đáng thương ấy?
- ???
- Đừng vờ vịt nữa, mẹ khen con quá khéo, chuyện tày đình vậy mà giữ kín bao năm trời! Vợ chú Quang vừa đến đây. Trời ơi, mẹ khổ như vầy chưa đủ để con động lòng sao? Sao con lại làm tổn thương người đàn bà và những đứa trẻ vô tội đó?
- Mẹ…
- Không mẹ con gì cả! Nếu còn coi mẹ là mẹ thì phải cắt đứt ngay, về quê ngoại mà sống. Chỗ đất này nhường lại cho cu Tuấn coi sóc và thờ phượng ông bà. Đi ngay, viết đơn thôi việc ngay! Trời ơi… con với cái!
Và mẹ tôi ngất đi. Bác sĩ phải truyền hai chai nước biển mới tỉnh lại.
Tôi trù trừ vì muốn tìm cho mình một lối thoát. Nhưng lối thoát nào đây? Mười năm còn loanh quanh vướng vấp, thì ngày một ngày hai làm sao có một phép màu? Mẹ đã biết hết mọi việc, chỉ lấy sự im lặng và nước mắt làm vũ khí với tôi, cả những ngày “tuyệt thực” bây giờ dáng mẹ như dính chặt vào giường, sự sống còn chỉ trông vào những mũi thuốc ngủ và dịch truyền.
Quen nhau lúc 19 tuổi, còn anh hơn tôi đúng… một lố rưỡi mùa xuân. Khoảng cách 18 năm với mọi người là cha là chú, là phải tôn trọng, là… nhưng với tôi chẳng là gì cả vì một điều đơn giản: tôi yêu anh. 19 tuổi tôi quá bé bỏng và ngây thơ để biết rằng khi yêu, để có được nhau không phải chỉ có tình yêu là đủ. Để rồi phải giận hờn, phải ray rứt, phải ghen tức với chính mình khi nghe người phụ nữ gọi người tôi yêu bằng mỹ từ “ông xã” và họ nhìn nhau bằng ánh mắt yêu thương.
Anh là “sếp” của tôi, khoảng cách trong công việc, ngoài xã hội, trên tuổi tác, với gia đình đều không thể gần nhau.
Tôi biết mình không phải, biết mình chỉ khổ trong mối quan hệ này, nhưng không thể nào dứt ra được.
Nhiều buổi chiều cuối tuần tôi gặp anh cùng vợ tay trong tay đi trên phố. Ánh mắt người phụ nữ ấy nhìn tôi như kiêu hãnh, như thương hại. Đuôi mắt đã bắt đầu có những nếp nhăn, nhưng chị vẫn vô tư cầm trên tay cây kem bảy màu, trong bộ trang phục thể dục trông chị xinh lắm.
Tôi gật đầu chào hai người rồi tăng ga trong dòng xe ồn ào đang cuộn chảy, trời ơi… tại sao ông lại khéo trêu ngươi, trói buột tôi vào mối quan hệ không lối thoát này?
“Em hãy rời xa anh đi, để còn làm việc, để có chồng con cho ba mẹ yên tâm”. “Nhưng em không thể yêu ai ngoài anh, mà anh có xa em được không?”. “Không… Bé ạ, thế gian không chỉ có mình anh”. “Nhưng chẳng ai tốt như anh, đừng xa em, em không sống được…”. “Cô bé thiển cận quá”. “Vì em yêu anh, ngốc ạ!” Trời đất, tôi dám bảo anh ngốc ư? Anh hay tôi ngốc cũng không biết nữa khi mà bạn bè tôi bảo chẳng biết hai người nắm níu nhau để làm gì. Tình yêu ư? Rồi sẽ đi tới đâu, sẽ được gì? Khoảng cách tuổi tác quá chênh lệch, một bè vợ con, nhà cửa, danh dự… sẽ chẳng tên đàn ông nào dại dột vượt qua, có chăng, những mối tình như thế này chỉ tô điểm cho “cuộc đời vẫn đẹp sao” của họ mà thôi.
Ngày tôi xin được chính thức nhận vào làm việc ở công ty, người biết tin đầu tiên không phải là mẹ hay người thân, mà là anh. Tôi bắt anh chèo xuồng đưa tôi sang sông mua rau nhút, bông lục bình về nấu lẩu ăn mừng với lý do “Bạn em bảo bên sông rau mới hái, ngon ngọt lắm”. Trên chiếc xuồng nhỏ chòng chành, tôi thấy hạnh phúc nhất đời đã trong tầm tay là được nhìn anh, giữa dòng sông mênh mông, giữa trời mây bát ngát chỉ có tôi và anh chứ không có bất cứ một ai xen vào để làm bận bịu. Từ mũi xuồng đầu này, tôi rướn người qua ôm choàng cổ anh, hôn thật sâu. Đây là lần đầu tiên tôi dám “mạo phạm” như thế sau năm năm quen và yêu anh. Chiếc xuồng tội nghiệp chòng chành rồi lật úp vì anh quá bất ngờ đã buông rơi cây dầm xuống lòng sông.
Bờ sông bên này không có nhà cửa, chỉ có những ô ruộng rau nhút xanh rờn được phân cách để xác nhận chủ sở hữu bằng những nhánh chà giơ hàng trăm ngón tay úa màu năm tháng trong làn nước đục. Tôi đã vứt tất cả, những vướng víu ướt nhem, tuổi đôi mươi mộng mơ, vứt bỏ bao lời dạy bảo của mẹ, chông gai cuộc đời thế nào cũng mặc, gió dông ngày sau cũng chẳng ăn nhằm gì, tôi thành đàn bà trong vòng tay người đàn ông mình yêu quý.
Gió sông lồng lộng, bóng hoàng hôn đã bắt đầu rơi rớt. Tôi nghe lạnh, lạnh đến rợn người khi anh nhìn sâu vào mắt tôi và bảo “Lỗi tại anh. Nhưng trời ơi sao mắt em sâu thẳm và long lanh quá, đôi mắt này sẽ làm em khổ suốt đời, em ơi!”. “Không, em sẽ không khổ đâu, vì có anh bên cạnh” tôi nói mà nghe hạnh phúc ngập tràn.
“Sao em không bảo anh ly hôn để cưới em?”. “Nếu anh thật sự yêu em đã không chờ em nói như vậy”. “Anh yêu em nhất trên đời nhưng… không thể bỏ vợ con”. “Thì mình bỏ nhau”. “Không được”. “Tại sao?”. “Vì anh yêu em nhiều lắm”. “Lại nữa rồi, ngốc ạ, nhưng em không muốn con anh giống… như em”.
Làm sao anh biết được, tham vọng sở hữu anh to lớn trong tôi hơn bất cứ thứ gì trên cõi đời này. Nhưng tôi sợ cảm giác của những đứa trẻ chiều tan trường không được cha đến đón, sợ những khó khăn phải nếm trải trong cuộc sống sẽ chẳng có cha chỉ dạy, bảo ban. Sợ ánh mắt mẹ trong đêm đen sâu hun hút hơn cả bóng tối lạnh lùng rờn rợn, và sợ cả khi nghe tin cha mất như sét đánh ngang tay mà không thể khóc, cũng chẳng lấy làm buồn. Đó là tôi! Ba bỏ hai mẹ con khi tôi vừa tròn năm tuổi. Năm tuổi còn quá nhỏ để biết ba mình đã bị kẻ khác cướp mất. Bảy tuổi, mười tuổi… đi học bị bạn đánh, bạn làm lấm lem quần áo vẫn chẳng có ba để doạ bạn bè rằng “Tui về méc ba tui cho bạn coi” như bao đứa trang lứa khác.
Hơn mười lăm năm ba tôi đi đi về về là hơn năm ngàn ngày nước mắt mẹ tôi chưa một lần ngừng rơi. Nhưng mẹ vẫn yêu ba nhiều lắm! Ngày ba mất, mẹ bươn bả bán đổ tháo đàn gà, bầy heo và cả con heo nái sắp đẻ, gom góp hết tiền của trong nhà để mang đến phụ “người đàn bà ấy” lo ma chay cho ba vì mẹ biết cuộc sống của ba chẳng khá giả gì. Hai tấm thân héo hon ôm nhau khóc… tôi chẳng tả được cảm xúc mình lúc bấy giờ. “Người đàn bà ấy” thì bảo: “Phải chi em đừng yêu ảnh, phải chi em có thể chết đi được từ trước kia thì chị vào cháu không khổ như vầy”. “Không, phải chi chị đừng ghen, phải chi mình dễ dàng san sẻ một người đàn ông mà cả hai cùng yêu thì chắc cả hai không phải khổ” mẹ tôi nói như vậy. Và sau đó mẹ chia gia tài mà hơn hai chục năm trời cố công vun vén và gìn giữ cho cu Tuấn – con của ba tôi cùng “người đàn bà ấy”. Tôi không buồn vì tài sản phần mình bớt đi một ít, chỉ buồn mình được nhận tình cha không bao nhiêu.
Anh nhìn sững tôi lạ lẫm như người từ phương nào vừa đến. Đã mười năm rồi chứ ít gì đâu, tôi không còn là cô bé mười tám hồn nhiên nữa. Bao đám ngõ lời rồi phải ra đi vì câu cửa miệng của tôi “Cháu còn bận làm việc, chưa tính chuyện lập gia đình”. Tóc mẹ cũng bạc hơn sau những lần lắc đầu của đứa con duy nhất.
Chiều hôm kia, vừa về đến cổng, thì mẹ đã lôi tay tôi xồng xộc vào nhà, ném ánh nhìn sắc lạnh:
- Tại sao con lại cướp cha của những đứa trẻ đáng thương ấy?
- ???
- Đừng vờ vịt nữa, mẹ khen con quá khéo, chuyện tày đình vậy mà giữ kín bao năm trời! Vợ chú Quang vừa đến đây. Trời ơi, mẹ khổ như vầy chưa đủ để con động lòng sao? Sao con lại làm tổn thương người đàn bà và những đứa trẻ vô tội đó?
- Mẹ…
- Không mẹ con gì cả! Nếu còn coi mẹ là mẹ thì phải cắt đứt ngay, về quê ngoại mà sống. Chỗ đất này nhường lại cho cu Tuấn coi sóc và thờ phượng ông bà. Đi ngay, viết đơn thôi việc ngay! Trời ơi… con với cái!
Và mẹ tôi ngất đi. Bác sĩ phải truyền hai chai nước biển mới tỉnh lại.
Tôi trù trừ vì muốn tìm cho mình một lối thoát. Nhưng lối thoát nào đây? Mười năm còn loanh quanh vướng vấp, thì ngày một ngày hai làm sao có một phép màu? Mẹ đã biết hết mọi việc, chỉ lấy sự im lặng và nước mắt làm vũ khí với tôi, cả những ngày “tuyệt thực” bây giờ dáng mẹ như dính chặt vào giường, sự sống còn chỉ trông vào những mũi thuốc ngủ và dịch truyền.
Quyết định xa anh đã làm tim tôi tan nát. Tan nát của sự giập bầm giày qua xéo lại chứ không phải chỉ một nhát dao cắt đứt là xong.
Sắp nửa đời người rồi, tôi cũng phải lấy chồng, sinh con, tạo một mái nhà cho vẹn tròn khổ đau và hạnh phúc. Nhưng có hạnh phúc được không khi người đàn ông tôi yêu bằng tình cha con cũng không thuộc về tôi; người đàn ông tôi yêu bằng cả thanh xuân cũng phải trở về cùng người khác.
Chỉ còn mẹ, tôi không thể làm mẹ buồn thêm một phút giây nào nữa. Lá đơn xin thôi việc viết hoài cũng chẳng xong, vì nước mắt đã “vô hiệu hoá” bàn phím mất rồi. Những tờ giấy phẳng phiu cũng nát nhàu vì dòng suối trên mi mắt không ngừng tuôn chảy. Cuối cùng rồi cũng phải chấp nhận một lần đau, rồi sau đó có thể không còn đau thêm nữa hay mình sẽ chết đi vì nỗi đau này cũng không biết được.
Cúi thấp người để thoát khỏi vòng tay anh như lời chào vĩnh biệt một mối tình. Đèn đường vẫn lung linh sáng. Bước thấp bước cao tôi nghe lồng ngực mình trống rỗng… Hình như trái tim đã đánh mất không phải vừa mới đây.
Sắp nửa đời người rồi, tôi cũng phải lấy chồng, sinh con, tạo một mái nhà cho vẹn tròn khổ đau và hạnh phúc. Nhưng có hạnh phúc được không khi người đàn ông tôi yêu bằng tình cha con cũng không thuộc về tôi; người đàn ông tôi yêu bằng cả thanh xuân cũng phải trở về cùng người khác.
Chỉ còn mẹ, tôi không thể làm mẹ buồn thêm một phút giây nào nữa. Lá đơn xin thôi việc viết hoài cũng chẳng xong, vì nước mắt đã “vô hiệu hoá” bàn phím mất rồi. Những tờ giấy phẳng phiu cũng nát nhàu vì dòng suối trên mi mắt không ngừng tuôn chảy. Cuối cùng rồi cũng phải chấp nhận một lần đau, rồi sau đó có thể không còn đau thêm nữa hay mình sẽ chết đi vì nỗi đau này cũng không biết được.
Cúi thấp người để thoát khỏi vòng tay anh như lời chào vĩnh biệt một mối tình. Đèn đường vẫn lung linh sáng. Bước thấp bước cao tôi nghe lồng ngực mình trống rỗng… Hình như trái tim đã đánh mất không phải vừa mới đây.
05/07
Đ.P. THUỲ TRANG
No comments:
Post a Comment