Bữa trước, lên núi cúng mùng năm thấy núi xanh chấp chới cánh chuồn bay. Ta có thể gặp chuồn chuồn ở nhiều nơi, nhất là những đâu gần các ao hồ. Nhưng nhiều như ở núi Bà thì chắc không đâu có. Có tới hàng triệu con trên khắp sườn non và cả dải rừng dương. Hai mươi phút cáp treo, đủ cho ta quan sát cách bay của một giống loài đã được đi vào ca dao dân tộc. Ấy là: “Chuồn chuồn bay thấp thì mưa/ Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm”. Nhưng cũng xin mách trước là áp dụng câu này vào chuồn chuồn ở núi Bà thì thua là cái chắc. Bởi ở núi, biết thế nào là cao với thấp. Chỉ thấy chúng bay xập xoà ở cả ngang và trên dưới ca bin.
Chuồn chuồn bay thật dễ dàng, cứ tưởng như có lúc chúng không thèm động cánh. Là chúng biết dựa vào lợi thế của đôi cánh to và mỏng tang, trong suốt để nương theo từng ngọn gió mà lơ lửng giữa tầng không.
Ngắm chuồn chuồn, lại ngán ngẩm cho các công trình đã trở nên “công cốc” của các anh Danh và Hải - những kỹ sư nông dân có khát vọng tự chế và bay lên một chiếc máy bay. Chế thì đã xong, mà bay thì chưa nổi. Nói “công cốc” là bởi sau chuyến khảo sát của đoàn công tác Bộ Quốc phòng, Báo Thanh niên đã mở hẳn một diễn đàn trên mạng về chuyện ấy. Đa số các ý kiến đều bày tỏ lòng khâm phục, cảm thông nhưng đều khuyên các anh nên bỏ cuộc. Lý luận, lý do đều chính đáng nên xin không nhắc lại.
Hỡi chuồn chuồn! Không ít các cậu bé như tôi thuở lên chín lên mười đã từng ước mơ rồi sẽ tự chế cho mình một đôi cánh để bay lên. Xa hơn nữa thì có chàng In- ca trong thần thoại Hy Lạp đã làm được cho mình đôi cánh sáp để bay, nhưng tới gần mặt trời thì sáp nóng chảy, người lại rơi về đất. Rồi chúng tôi cũng tự thoả mãn cho những ước mơ của mình với những con diều phết bằng giấy bản trên những nan tre. Đấy là hồi còn trẻ con, còn thanh niên sung sức thích bay, thích nhảy. Còn ngày nay thân mình đã thấy hơi nằng nặng, mỗi khi leo vài dốc bậc cầu thang. Có lẽ đành bắt chước cô ca sĩ Ngọc Khuê thôi, bằng những giấc mơ chuồn chuồn thời thơ bé, khi nghe cô hát giọng kim lảnh lót: “Chuồn chuồn ớt/ Trưa hè nóng bức/ Bắt em cắn rốn tập bơi/ Chuồn chuồn kim/ Mắt lim dim/ Đậu trên cây ngô đồng…”.
Chuồn chuồn bay thật dễ dàng, cứ tưởng như có lúc chúng không thèm động cánh. Là chúng biết dựa vào lợi thế của đôi cánh to và mỏng tang, trong suốt để nương theo từng ngọn gió mà lơ lửng giữa tầng không.
Ngắm chuồn chuồn, lại ngán ngẩm cho các công trình đã trở nên “công cốc” của các anh Danh và Hải - những kỹ sư nông dân có khát vọng tự chế và bay lên một chiếc máy bay. Chế thì đã xong, mà bay thì chưa nổi. Nói “công cốc” là bởi sau chuyến khảo sát của đoàn công tác Bộ Quốc phòng, Báo Thanh niên đã mở hẳn một diễn đàn trên mạng về chuyện ấy. Đa số các ý kiến đều bày tỏ lòng khâm phục, cảm thông nhưng đều khuyên các anh nên bỏ cuộc. Lý luận, lý do đều chính đáng nên xin không nhắc lại.
Hỡi chuồn chuồn! Không ít các cậu bé như tôi thuở lên chín lên mười đã từng ước mơ rồi sẽ tự chế cho mình một đôi cánh để bay lên. Xa hơn nữa thì có chàng In- ca trong thần thoại Hy Lạp đã làm được cho mình đôi cánh sáp để bay, nhưng tới gần mặt trời thì sáp nóng chảy, người lại rơi về đất. Rồi chúng tôi cũng tự thoả mãn cho những ước mơ của mình với những con diều phết bằng giấy bản trên những nan tre. Đấy là hồi còn trẻ con, còn thanh niên sung sức thích bay, thích nhảy. Còn ngày nay thân mình đã thấy hơi nằng nặng, mỗi khi leo vài dốc bậc cầu thang. Có lẽ đành bắt chước cô ca sĩ Ngọc Khuê thôi, bằng những giấc mơ chuồn chuồn thời thơ bé, khi nghe cô hát giọng kim lảnh lót: “Chuồn chuồn ớt/ Trưa hè nóng bức/ Bắt em cắn rốn tập bơi/ Chuồn chuồn kim/ Mắt lim dim/ Đậu trên cây ngô đồng…”.
VẬN THI
No comments:
Post a Comment